Đế kinh Đại Tấn, tại một tòa cung điện nào đó trong hoàng cung.
Sứ thần Nhật Bất Lạc đế quốc mang vẻ mặt đầy chán ghét, vừa kéo vạt áo vừa than vãn: "Hai vị đại nhân, tu vi của các ngài còn cao hơn cả Nữ đế, chúng ta việc gì phải sợ nàng ta. Cứ nghênh ngang xông thẳng vào hoàng cung thì nàng ta cũng chẳng làm gì được, cớ sao cứ bắt ta phải giả trang thành thái giám chứ."
Sứ thần lén lút đánh giá bộ cẩm bào ngự y của Âm Dương lão nhân, lại nhìn sang bộ giáp cấm vệ quân của Phác Lăng Tử. Thấy duy chỉ có mình là phải ăn mặc chẳng ra nam cũng chẳng ra nữ, gã không khỏi sinh lòng oán thán.
Âm Dương lão nhân vuốt râu, một tay bấm quyết suy tính, nhắm hờ mắt nói:




